Mùa Xuân Trên Chốt Đá
Mỗi dịp Tết đến xuân về, ông Ngô Đức Hiền lại nhớ da diết mùa xuân năm 1986 trên chốt đá Vị Xuyên — cái Tết mà ông và đồng đội đón giữa tiếng pháo chiến trường và cái rét cắt da nơi biên giới Hà Giang.
Năm 1983, ông Hiền lên đường nhập ngũ khi vừa ngoài hai mươi tuổi. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động lên mặt trận Vị Xuyên tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc.
Ông kể rằng cuộc sống của người lính nơi đây vô cùng gian khổ. Núi đá tai mèo dựng đứng, mùa đông lạnh buốt, còn pháo địch thì gần như ngày nào cũng dội xuống các cao điểm.
“Có những đêm đang ngủ phải bật dậy lao xuống hầm vì pháo nổ ngay sát trận địa,” ông Hiền nhớ lại.
Đơn vị của ông đóng quân gần cao điểm 772. Những ngày giáp Tết năm 1986, dù chiến sự vẫn căng thẳng nhưng anh em trong đơn vị vẫn cố gắng tạo không khí đón xuân nơi chiến hào.
Người góp ít chè xanh, người giữ lại vài viên kẹo từ những lần tiếp tế hiếm hoi. Một chiến sĩ quê Nghệ An còn cẩn thận cắt giấy báo thành những dây trang trí nhỏ treo trong hầm đá.
Đêm giao thừa năm ấy, cả đơn vị quây quần bên bếp lửa nhỏ giữa căn hầm chật hẹp. Không có bánh chưng đầy đủ, chỉ có nồi sắn luộc và ít lương khô nhưng ai cũng cố cười thật vui để vơi đi nỗi nhớ nhà.
Chiến sĩ trẻ Vũ Văn Lâm ngồi cạnh ông Hiền lấy trong ba lô ra chiếc harmonica nhỏ rồi thổi những giai điệu quê hương giữa núi rừng biên giới.
Ông Hiền xúc động kể:
“Tiếng kèn lúc ấy khiến ai cũng nhớ gia đình. Có người lặng lẽ quay mặt đi lau nước mắt.”
Nhưng đúng lúc giao thừa vừa qua, pháo địch bất ngờ dội xuống khu vực chốt giữ. Tiếng nổ vang trời xé tan sự yên tĩnh hiếm hoi của đêm xuân.
Cả đơn vị lập tức lao vào vị trí chiến đấu. Trong lúc hỗ trợ đồng đội chuyển đạn vào chiến hào, chiến sĩ Vũ Văn Lâm bị mảnh pháo găm vào ngực.
Dù bị thương nặng, Lâm vẫn cố đưa thùng đạn tới tay đồng đội rồi mới gục xuống.
Ông Hiền nghẹn ngào nhớ lại:
“Lâm hy sinh khi chiếc harmonica vẫn còn trong túi áo. Đó là cái Tết đau lòng nhất cuộc đời tôi.”
Rạng sáng mùng Một năm ấy, giữa màn sương lạnh phủ kín núi đá Vị Xuyên, những người lính lặng lẽ tiễn biệt đồng đội bên chiến hào còn ám mùi khói súng.
Những năm tháng chiến đấu nơi biên giới đã để lại trong ông Hiền nhiều ký ức không thể nào quên. Ông nhớ những cái Tết xa nhà, nhớ tiếng harmonica giữa đêm giao thừa và nhớ những người đồng đội mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi nơi biên cương Tổ quốc.
Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với nhiều vết thương do mảnh pháo để lại. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi dịp xuân về, ký ức về mùa xuân năm ấy ở Vị Xuyên vẫn luôn hiện hữu trong trái tim người lính già.
Giờ đây, mỗi lần trò chuyện với thanh niên địa phương, ông Hiền thường chậm rãi nói:
“Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng cả tuổi trẻ và máu xương của biết bao người lính. Vì vậy, thế hệ trẻ phải biết sống trách nhiệm, yêu nước và trân trọng từng mùa xuân bình yên của Tổ quốc.”



