Mùa xuân trên đất Lào
Trong những năm cuối cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông Lê Ngọc Sơn từng tham gia làm nhiệm vụ quốc tế tại vùng biên giới Việt – Lào. Những tháng ngày hành quân giữa núi rừng nước bạn đã để lại nhiều kỷ niệm sâu sắc. Đặc biệt là cái Tết xa quê đầu tiên mà ông cùng đồng đội và người dân Lào đón giữa chiến trường.
Ông Sơn kể rằng quãng thời gian đáng nhớ nhất đời lính của mình là những tháng ngày làm nhiệm vụ tại khu vực Sầm Nưa của nước bạn Lào.
Năm ấy, đơn vị ông được giao phối hợp bảo vệ tuyến vận tải chiến lược và hỗ trợ lực lượng bạn chống lại sự đánh phá của địch. Cuộc sống giữa núi rừng thiếu thốn đủ bề.
Ông cười hiền:
“Hồi đó ăn cơm độn sắn là chuyện bình thường. Có hôm thiếu muối, anh em hái rau rừng chấm nước suối ăn cũng thấy ngon.”
Điều ông nhớ nhất là cái Tết năm 1973. Hôm ấy trời rất lạnh, đơn vị dựng lán bên bìa rừng. Không có bánh chưng, không có thịt, chỉ có nồi cơm độn và ít măng rừng.
Một gia đình người Lào gần đó biết bộ đội Việt Nam đón Tết xa nhà nên mang sang cho đơn vị một con gà và mấy ống cơm lam.
Ông xúc động kể:
“Họ nghèo lắm nhưng thương bộ đội Việt Nam như người thân. Hôm ấy anh em vừa ăn vừa hát, ai cũng nhớ nhà.”
Đêm giao thừa, cả đơn vị ngồi quanh bếp lửa. Một đồng đội lấy chiếc harmonica thổi bài “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”. Giữa núi rừng biên giới, tiếng nhạc vang lên khiến ai cũng nghẹn ngào.
Ông bảo rằng chính tình đồng chí, tình quân dân và tình hữu nghị Việt – Lào đã giúp những người lính vượt qua mọi gian khổ của chiến tranh.


