Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Mùa Xuân Trên Đỉnh Đồi

Câu chuyện được ông Trịnh Văn Cường kể lại trong buổi gặp mặt cựu chiến binh tại địa phương. Đây là ký ức về những ngày chiến đấu ác liệt trên Đồi Tức Dụp – căn cứ cách mạng nổi tiếng của miền Tây Nam Bộ, nơi quân và dân đã kiên cường bám trụ giữa bom đạn chiến tranh.

An Giang22/05/2026Đoàn xã Thoại Sơn (Đoàn xã Thoại Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, khu vực Đồi Tức Dụp ngày đêm rung chuyển bởi bom pháo. Địch liên tục mở các cuộc tấn công nhằm đánh chiếm ngọn đồi – nơi được xem là căn cứ quan trọng của lực lượng cách mạng.

Khi ấy, ông Cường mới ngoài 20 tuổi và thuộc đơn vị bộ đội địa phương làm nhiệm vụ giữ các hang đá quanh sườn đồi.

Cuộc sống trên đồi vô cùng gian khổ. Nước uống khan hiếm, lương thực phải vận chuyển bằng đường núi giữa làn bom đạn. Ban ngày mọi người trú trong hang đá tránh pháo kích, ban đêm mới tranh thủ di chuyển và tiếp tế.

Trong đơn vị có anh Nguyễn Văn Hảo – một chiến sĩ gan dạ và rất lạc quan. Dù chiến sự ác liệt, anh vẫn thường động viên đồng đội:

“Còn giữ được đồi là còn giữ được quê hương.”

Một buổi sáng giáp Tết, địch mở cuộc tấn công lớn vào khu vực sườn đông của đồi. Máy bay quần thảo liên tục, bom nổ rung chuyển cả vách đá.

Đơn vị của ông Cường được lệnh giữ một cửa hang quan trọng để bảo vệ thương binh và kho lương thực bên trong.

Trận chiến kéo dài suốt nhiều giờ. Khói súng phủ kín các triền đá. Trong lúc giao tranh ác liệt, một nhóm địch bất ngờ áp sát cửa hang.

Anh Hảo lập tức cùng vài chiến sĩ lao lên chặn địch để giữ vị trí. Dù bị thương ở chân, anh vẫn tiếp tục chiến đấu và động viên đồng đội không được lùi bước.

Ông Cường nghẹn ngào kể:

“Anh Hảo nói nếu cửa hang bị chiếm thì thương binh phía sau sẽ gặp nguy hiểm.”

Nhờ sự chiến đấu kiên cường của anh Hảo và đồng đội, cuộc tấn công của địch cuối cùng bị đẩy lùi khỏi sườn đồi.

Nhưng khi trận chiến kết thúc, anh Hảo đã hy sinh ngay trước cửa hang đá nơi anh chiến đấu đến những giây phút cuối cùng.

Ít lâu sau, mùa xuân hòa bình dần đến với quê hương. Nhưng đối với ông Cường, mùa xuân năm ấy mãi gắn liền với hình ảnh người đồng đội ngã xuống trên đỉnh đồi khói lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn