Bài viết

Mùa xuân trên tuyến lửa

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1972, khi đất nước vẫn còn chìm trong khói lửa chiến tranh, ở một vùng quê nhỏ thuộc Thanh Hóa có chàng trai tên Phúc vừa tròn hai mươi mốt tuổi.

Phúc sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước. Từ nhỏ, anh đã quen với tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời và những đêm cả làng phải xuống hầm trú ẩn. Chính vì thế, trong lòng Phúc luôn nung nấu ước mơ được góp sức bảo vệ quê hương.

Khi nhận giấy gọi nhập ngũ, Phúc không chút do dự. Anh nhìn mẹ và nói:
— Con đi lần này không chỉ vì gia đình mình, mà vì cả đất nước.

Mẹ anh lặng lẽ gói cho con ít lương khô, đôi dép cao su và chiếc khăn tay đã sờn cũ. Bà chỉ dặn:
— Đi mạnh giỏi, giữ lấy niềm tin mà trở về.

Phúc được điều vào đơn vị công binh làm nhiệm vụ bảo vệ tuyến đường tiếp tế trên dãy Trường Sơn. Công việc của anh và đồng đội là san lấp hố bom, sửa cầu, giữ cho những chuyến xe ra tiền tuyến không bị gián đoạn.

Có những đêm giữa mưa rừng lạnh buốt, cả đơn vị vẫn cặm cụi vá đường dưới ánh đèn pin yếu ớt. Có khi vừa sửa xong, bom địch lại trút xuống phá hỏng tất cả. Nhưng không ai nản chí, bởi họ hiểu rằng sau mỗi con đường là sự sống của biết bao chiến sĩ nơi chiến trường.

Một đêm giáp Tết, đơn vị nhận tin một cây cầu trọng yếu bị đánh sập. Nếu không khắc phục ngay, đoàn xe chở thuốc men và lương thực sẽ không thể vượt qua. Phúc cùng đồng đội lập tức lên đường.

Giữa tiếng bom rền vang, anh lao xuống dòng nước lạnh buốt để gia cố chân cầu. Tay rớm máu, người lấm đầy bùn đất, nhưng Phúc vẫn cười:
— Chỉ cần xe qua được, Tết này ở đâu cũng là mùa xuân.

Cây cầu được nối lại trước bình minh. Đoàn xe tiếp tục lăn bánh trong tiếng reo vui của mọi người. Nhưng trong trận bom cuối cùng, Phúc đã anh dũng hy sinh khi đang bảo vệ đồng đội.

Ngày đất nước hòa bình, mẹ anh trở lại cây cầu năm xưa. Trên mặt nước, những cánh hoa xuân trôi lặng lẽ. Bà đặt bó hoa nhỏ bên bia tưởng niệm và khẽ nói:
— Con đã mang mùa xuân về cho đất nước này rồi, Phúc ạ…

Tuổi trẻ của Phúc đã hòa vào non sông, trở thành một phần của mùa xuân đất nước. Những con người như anh chính là ngọn lửa bất diệt thắp sáng lịch sử dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn