Mùa Xuân Trên Vai Người Nữ Thanh Niên Xung Phong
Chị Hạnh vào lực lượng thanh niên xung phong khi mới mười chín tuổi. Mái tóc dài được cắt ngắn gọn gàng, đôi vai gầy gánh trên mình nhiệm vụ san lấp hố bom, mở đường cho xe ra tiền tuyến. Những đêm trắng bên ngọn đèn dầu, chị và đồng đội vừa làm đường, vừa hát khe khẽ để át tiếng bom. Có lần bị thương ở chân, chị xin ở lại đơn vị, bởi “đường chưa thông, xe chưa qua thì chưa thể rời”. Mùa xuân năm 1972, giữa cơn mưa bom ác liệt, chị Hạnh ngã xuống khi đang dẫn xe vượt trọng điểm. Trên vai chị, ch
Chị Hạnh vào lực lượng thanh niên xung phong khi mới mười chín tuổi. Mái tóc dài được cắt ngắn gọn gàng, đôi vai gầy gánh trên mình nhiệm vụ san lấp hố bom, mở đường cho xe ra tiền tuyến.
Những đêm trắng bên ngọn đèn dầu, chị và đồng đội vừa làm đường, vừa hát khe khẽ để át tiếng bom. Có lần bị thương ở chân, chị xin ở lại đơn vị, bởi “đường chưa thông, xe chưa qua thì chưa thể rời”.
Mùa xuân năm 1972, giữa cơn mưa bom ác liệt, chị Hạnh ngã xuống khi đang dẫn xe vượt trọng điểm. Trên vai chị, chiếc khăn rằn còn vương mùi đất đỏ.
Hòa bình lập lại, con đường năm xưa xanh rợp bóng cây. Người ta vẫn kể rằng, mỗi mùa xuân về, con đường ấy như mang theo hơi thở của những nữ thanh niên xung phong đã gửi trọn tuổi xuân mình cho Tổ quốc.



