Mùa Xuân Trở Lại Bản Làng
Bản Nà Lơi nằm nép mình dưới chân núi, từng là nơi chịu nhiều bom đạn trong những năm chiến tranh. Nhiều ngôi nhà bị cháy, ruộng nương bỏ hoang, cây cối xơ xác. Khi hòa bình lập lại, những người lính trở về thấy quê hương chỉ còn lại những nền nhà cũ. Người đầu tiên đề nghị dựng lại bản là già làng Vi Văn Phúc. Ông nói: “Chiến tranh đã lấy đi nhiều thứ, nhưng không thể lấy đi ý chí của người dân bản.” Lời kêu gọi ấy nhanh chóng nhận được sự hưởng ứng. Những cựu chiến binh cùng thanh niên trong bản chia nhau phát dọn cây cối, dựng lại nhà sàn, sửa đường và khai hoang ruộng nước. Có người hiến gỗ, có người góp tre, người biết nghề mộc thì dựng nhà, người biết nghề nề thì xây trường học. Các em nhỏ ngày đầu tiên được học trong lớp mới vẫn còn ngồi trên những chiếc ghế ghép bằng gỗ rừng. Tiếng đánh vần vang lên giữa thung lũng yên bình, thay cho tiếng bom đạn năm nào. Mùa xuân năm ấy, bản tổ chức hội xuân đầu tiên sau nhiều năm chiến tranh. Khắp sân nhà văn hóa rực rỡ cờ hoa. Tiếng khèn, tiếng trống và điệu múa truyền thống lại vang lên. Trong lễ hội, già Phúc trồng một cây đào trước sân bản rồi nói: “Cây này sẽ lớn lên cùng hòa bình.” Nhiều năm trôi qua, cây đào đã tỏa bóng rộng. Mỗi độ xuân về, hoa nở hồng khắp sân, thu hút con cháu từ khắp nơi trở về. Người dân vẫn kể cho thế hệ trẻ nghe rằng, mùa xuân đẹp nhất không phải mùa xuân nhiều hoa, mà là mùa xuân đầu tiên khi tiếng súng đã lùi xa, mọi người được đoàn tụ, cùng nhau dựng lại quê hương từ những đổ nát. Đó là mùa xuân của lòng biết ơn, của khát vọng xây dựng đất nước và của niềm tin rằng sau mọi mất mát, cuộc sống vẫn luôn có thể hồi sinh. Đây cũng là mùa xuân đẹp nhất mà thế hệ đi qua thời hoa lửa đã dành tặng cho những thế hệ mai sau.



