MÙA XUÂN TRỞ VỀ TRÊN BẾN KÊNH CẦU ĐÔI
Sau nhiều năm chiến đấu xa quê, ông Nguyễn Văn Bé luôn mang theo hình ảnh dòng kênh quê hương An Lục Long trong tim. Những ngày tháng chiến tranh đã rèn luyện ý chí của người lính trẻ, đồng thời để lại trong ông những ký ức sâu sắc về tình đồng đội và khát vọng hòa bình.
Năm 1971, khi vừa tròn hai mươi tuổi, Nguyễn Văn Bé tình nguyện tham gia lực lượng vũ trang địa phương. Ngày rời quê hương An Lục Long, ông chỉ mang theo vài bộ quần áo cùng lời dặn dò của cha mẹ phải sống xứng đáng với truyền thống cách mạng của gia đình. Đứng trên bến kênh Cầu Đôi nhìn chiếc xuồng dần rời bến, ông không biết ngày nào mới có thể trở về. Nhưng trong lòng người thanh niên ấy luôn cháy bỏng niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Chính niềm tin ấy đã trở thành động lực giúp ông vượt qua những năm tháng gian khổ.
Trong đơn vị, cuộc sống của những người lính vô cùng thiếu thốn. Những bữa cơm đôi khi chỉ có rau rừng và ít gạo mang theo. Nhiều đêm hành quân liên tục dưới mưa, quần áo ướt sũng nhưng không ai than vãn. Điều khiến ông nhớ nhất là tình đồng đội. Mọi người luôn sẻ chia từng ngụm nước, từng viên thuốc và sẵn sàng giúp đỡ nhau trong những thời điểm khó khăn nhất. Chính tình cảm ấy đã giúp những người lính trẻ thêm vững vàng nơi chiến trường.
Một lần trong lúc làm nhiệm vụ, đơn vị của ông bị địch phát hiện và tổ chức truy kích. Cuộc chiến diễn ra trong điều kiện vô cùng bất lợi. Nhiều đồng đội bị thương và cần được đưa ra khỏi khu vực nguy hiểm. Nguyễn Văn Bé cùng một số chiến sĩ khác đã tình nguyện ở lại hỗ trợ lực lượng rút lui an toàn. Dù đối mặt với hiểm nguy, ông vẫn giữ vững tinh thần chiến đấu và hoàn thành nhiệm vụ được giao. Đó là kỷ niệm mà ông luôn nhớ suốt cuộc đời.
Những ngày cuối cùng của chiến tranh cũng là khoảng thời gian đáng nhớ nhất. Khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, cả đơn vị vỡ òa trong niềm vui. Sau nhiều năm xa quê, điều ông mong muốn nhất là được trở về gặp lại gia đình. Trên đường trở về An Lục Long, hình ảnh đầu tiên hiện lên trong tâm trí ông là bến kênh Cầu Đôi quen thuộc. Nơi ấy đã tiễn ông lên đường và cũng là nơi đón ông trở về trong ngày hòa bình.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, ông Nguyễn Văn Bé vẫn thường kể cho con cháu nghe về những năm tháng chiến tranh. Đối với ông, hòa bình hôm nay là điều vô giá. Mỗi lần nhìn thấy quê hương An Lục Long đổi mới với những con đường rộng mở, những ngôi trường khang trang và cuộc sống ngày càng phát triển, ông lại nhớ đến những đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường. Chính sự hy sinh của họ đã góp phần làm nên cuộc sống bình yên của hôm nay.
Thông điệp
Hòa bình không tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng tuổi trẻ, mồ hôi và cả máu xương của biết bao thế hệ đi trước.
Ý nghĩa giáo dục
Câu chuyện giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về những hy sinh của các cựu chiến binh trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Qua đó bồi đắp lòng yêu nước, niềm tự hào về quê hương An Lục Long và ý thức trách nhiệm trong xây dựng, bảo vệ Tổ quốc hôm nay.



