Mùa xuân trong chiến hào sình lầy
Mùa xuân trong chiến hào sình lầy
Tháng 4 năm 1954, thung lũng Mường Thanh chìm trong những cơn mưa rừng xối xả. Bùn lầy ngập ngang đầu gối, bám chặt lấy những giao thông hào chằng chịt như mạng nhện siết dần lấy tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ.
Đồi A1 — hay còn gọi là Eliane 2 — là "cái gai" lớn nhất, xương xẩu nhất bảo vệ hầm chỉ huy của tướng De Castries. Sau nhiều đợt tấn công thương vong lớn mà không dứt điểm được, Bộ Chỉ huy quyết định một phương án táo bạo: đào một đường hầm ngầm xuyên vào lòng đồi A1 để đặt khối thuốc nổ nặng gần 1 tấn.
Trong đường hầm tối tăm, chật hẹp và thiếu dưỡng khí, Tân — một chiến sĩ công binh quê vùng mỏ Cẩm Phả — đang gồng mình cuốc từng tảng đất đá rắn như sành. Chiếc áo trấn thủ bê bết bùn, mồ hôi túa ra như tắm dù ngoài trời lạnh buốt. Đất đào ra được cho vào những chiếc dù dù chiến lợi phẩm, bí mật chuyển ra ngoài ngay trong đêm để địch không phát hiện.
Giữa giờ giải lao ngắn ngủi, Tân lết ra ngoài cửa hầm thở dốc. Từ ngách hào bên cạnh, Lan — cô dân công hỏa tuyến quê Thanh Hóa vừa đẩy chiếc xe đạp thồ chở gạo lết qua vũng bùn — xuất hiện. Dáng người Lan nhỏ nhắn nhưng đôi chân xà cạp lại thoăn thoắt lạ thường.
— Đồng chí công binh, uống ngụm nước lá rừng cho ấm bụng! — Lan đưa cho Tân chiếc ca tráng men sứt sẹo, nụ cười rạng rỡ làm sáng bừng cả đoạn chiến hào tối tăm.
Tân đón lấy ca nước, ngượng ngùng quệt lớp bùn trên má.
— Cảm ơn cô dân công. Tuyến lửa này ác liệt, con gái như em lên đây không sợ bom đạn à?
Lan cười lanh lảnh, chỉ tay về phía chiếc xe đạp thồ chất đầy những bao gạo:
"Bom đạn trên trời cũng thua những bánh xe đạp dưới đất của bọn em thôi. Gạo tuyến sau gửi lên, dù có phải nhai đất sét bọn em cũng thồ đến tận chiến hào cho các anh đánh giặc!"
Tân nhìn đôi bàn tay phồng rộp vì đẩy xe của Lan, lòng chợt dấy lên một niềm thương cảm sâu sắc. Anh thò tay vào túi áo ngực, lấy ra một chiếc nhẫn nhỏ xíu sáng bóng.
— Tặng em. Nhẫn này anh gò từ mảnh xác máy bay B-26 của Pháp bị cao xạ ta bắn rụng hôm trước đấy. Giữ lấy làm kỷ niệm nhé. Khi nào cắm cờ trên nóc hầm Đờ Cát, anh sẽ tìm em.
Lan đỏ mặt nhận chiếc nhẫn nhôm, lồng cẩn thận vào một sợi chỉ dù rồi đeo lên cổ. Chạm tay vào mặt chiếc nhẫn lạnh ngắt nhưng mang theo hơi ấm của người lính trẻ, Lan thì thầm: "Em sẽ đợi anh dưới gốc cây hoa ban trắng đầu bản Phăng. Nhất định phải trở về nhé!"



