MÙA XUÂN TUỔI HAI MƯƠI TRONG MÀU ÁO LÍNH
Tác giả: Tập thể Ban Thường vị Đoàn xã Đông Thành
THÔNG TIN NHÂN VẬT
Họ và tên: Hà Văn Hòa - sinh năm 1959
Năm nhập ngũ: 1981
Chức vụ trong khi tham gia chiến đấu Binh Nhất
Hiện nay: Cựu chiến Binh
MÙA XUÂN TUỔI HAI MƯƠI TRONG MÀU ÁO LÍNH
Có những thế hệ đi qua chiến tranh để giành độc lập cho dân tộc. Cũng có những thế hệ tiếp bước trong những năm tháng hòa bình còn nhiều thử thách, tiếp tục cầm chắc tay súng để giữ gìn từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Cựu chiến binh Hà Văn Hòa là một trong những người lính của thế hệ ấy.
Năm 1981, khi vừa bước sang tuổi hai mươi hai – độ tuổi đẹp nhất của đời người – bác gác lại những dự định riêng để khoác lên mình bộ quân phục màu xanh, chính thức trở thành người chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam.
Đó là những năm tháng đất nước đã thống nhất, nhưng nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền, giữ gìn biên cương và xây dựng quân đội vẫn hết sức nặng nề. Với người thanh niên Hà Văn Hòa, lên đường nhập ngũ không chỉ là thực hiện nghĩa vụ của công dân mà còn là niềm tự hào của tuổi trẻ.
Những ngày đầu làm người lính
Ngày đầu bước vào doanh trại, mọi thứ đều mới mẻ.
Tiếng kẻng báo thức vang lên khi trời còn chưa sáng. Chỉ trong ít phút, tất cả chiến sĩ đã chỉnh tề quân phục, xếp hàng chuẩn bị cho một ngày huấn luyện mới.
Những buổi tập điều lệnh dưới nắng gắt, những giờ rèn luyện trên thao trường hay những chặng hành quân dài khiến đôi vai rát bỏng vì ba lô nặng, đôi chân phồng rộp vì đường xa.
Đối với người lính trẻ Hà Văn Hòa, đó là những thử thách đầu tiên của cuộc đời.
Có lúc mệt mỏi tưởng chừng muốn dừng lại, nhưng nhìn những đồng đội vẫn đang bước đều phía trước, bác lại tự nhủ phải cố gắng hơn.
Trong quân đội, không ai được phép bỏ cuộc giữa chừng.
Mỗi giọt mồ hôi trên thao trường đều là sự chuẩn bị cho những nhiệm vụ phía trước.
Binh nhất – cấp bậc của trách nhiệm
Sau thời gian rèn luyện, bác mang trên vai quân hàm Binh nhất.
Đó là niềm vui của một người lính trẻ nhưng cũng là lời nhắc nhở phải sống có trách nhiệm hơn với đơn vị và đồng đội.
Trong mọi nhiệm vụ, bác luôn chấp hành nghiêm điều lệnh, giữ gìn kỷ luật và sẵn sàng nhận những phần việc khó.
Bác hiểu rằng sức mạnh của quân đội không chỉ đến từ vũ khí, mà trước hết được xây dựng từ ý thức kỷ luật, tinh thần đoàn kết và trách nhiệm của từng người lính.
Có những đêm trực gác giữa trời khuya, chỉ còn tiếng gió và ánh đèn mờ nơi doanh trại. Có những buổi hành quân kéo dài trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt. Có những ngày huấn luyện liên tục khiến ai cũng thấm mệt.
Nhưng chưa bao giờ bác và đồng đội coi đó là điều đặc biệt.
Đối với họ, hoàn thành nhiệm vụ là điều tự nhiên của người lính.
Tình đồng đội – ký ức đẹp nhất
Nếu hỏi điều gì còn đọng lại nhiều nhất sau những năm tháng quân ngũ, có lẽ bác Hà Văn Hòa sẽ nhắc đến hai tiếng đồng đội.
Đó là những người cùng ăn một mâm cơm, cùng ngủ trong một dãy nhà, cùng hành quân, cùng luyện tập và cùng chia sẻ mọi khó khăn.
Khi một người bị sốt, cả tiểu đội thay nhau chăm sóc.
Khi hành quân đường dài, người khỏe mang giúp ba lô cho đồng đội mệt.
Một lá thư từ quê gửi đến không chỉ mang niềm vui cho người nhận mà còn được cả đơn vị chuyền tay đọc cùng nhau.
Chính những điều bình dị ấy đã tạo nên sức mạnh tinh thần to lớn, giúp người lính vượt qua nỗi nhớ nhà và những thiếu thốn của cuộc sống quân ngũ.
Nhiều năm sau khi rời quân ngũ, những người đồng đội năm xưa vẫn coi nhau như anh em ruột thịt.
Có người ở miền Bắc, có người vào Nam lập nghiệp, nhưng mỗi lần gặp lại, câu chuyện đầu tiên vẫn luôn là những ký ức của thời áo lính.
Trưởng thành từ quân ngũ
Quân đội không chỉ rèn luyện sức khỏe mà còn rèn luyện nhân cách.
Những năm tháng trong quân ngũ đã dạy bác Hà Văn Hòa biết sống kỷ luật, biết đặt lợi ích của tập thể lên trên lợi ích cá nhân và biết kiên trì trước mọi khó khăn.
Đó là những bài học theo bác suốt cuộc đời.
Sau khi hoàn thành nghĩa vụ, trở về quê hương, bác tiếp tục lao động, xây dựng gia đình và tham gia các phong trào của địa phương.
Ở bất cứ công việc nào, người ta vẫn nhận thấy ở bác tác phong nhanh nhẹn, sự thẳng thắn và tinh thần trách nhiệm – những phẩm chất đã được tôi luyện từ môi trường quân đội.
Đối với con cháu, bác luôn kể về quãng đời quân ngũ như một niềm tự hào.
Không phải để nói về bản thân, mà để thế hệ trẻ hiểu rằng cuộc sống hòa bình hôm nay được xây dựng từ sự cống hiến âm thầm của biết bao người lính.
Ngọn lửa không bao giờ tắt
Bốn mươi năm đã trôi qua kể từ ngày nhập ngũ.
Mái tóc người Binh nhất năm nào giờ đã bạc theo thời gian.
Nhưng trong ánh mắt của bác Hà Văn Hòa vẫn ánh lên niềm tự hào khi nhắc đến quãng đời được khoác trên mình màu áo lính.
Bác nhớ tiếng kẻng báo thức, nhớ những buổi huấn luyện, nhớ những chặng hành quân và nhớ cả những người đồng đội đã cùng mình đi qua những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ.
Thời gian có thể làm đổi thay nhiều thứ, nhưng không thể làm phai nhạt tình đồng chí, đồng đội và lòng yêu nước của người lính.
Đó chính là tài sản quý giá nhất mà quân đội đã trao cho bác.
Thời hoa lửa còn mãi
"Thời hoa lửa" không chỉ là những năm tháng chiến tranh khốc liệt.
Đó còn là thời tuổi trẻ biết sống vì Tổ quốc, biết đặt trách nhiệm lên trên lợi ích cá nhân và sẵn sàng cống hiến khi đất nước cần.
Đối với bác Hà Văn Hòa, mùa xuân năm 1981 đã mở ra một hành trình đặc biệt – hành trình của một người lính.
Dù chỉ mang quân hàm Binh nhất, nhưng cũng như hàng triệu quân nhân khác, bác đã góp phần làm nên sức mạnh của Quân đội nhân dân Việt Nam bằng tinh thần kỷ luật, ý chí vượt khó và lòng trung thành với Tổ quốc.
Hôm nay, giữa cuộc sống thanh bình, câu chuyện của bác vẫn lặng lẽ lan tỏa như một ngọn lửa ấm áp, nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của lòng yêu nước, của trách nhiệm và của những năm tháng tuổi trẻ đã được hiến dâng cho quê hương.
Có những ngọn lửa được thắp lên giữa bom đạn.
Có những ngọn lửa được gìn giữ trong trái tim người lính suốt cả cuộc đời.
Và ngọn lửa trong ký ức của cựu chiến binh Hà Văn Hòa chính là một phần của "Thời hoa lửa" – một thời đã đi qua nhưng sẽ mãi không bao giờ tắt.



