Mức tạ của cô gái Truông Bồn
Năm 1968, cung đường Truông Bồn (Nghệ An) trở thành "tọa độ chết" hứng chịu hàng vạn tấn bom đạn Mỹ nhằm cắt đứt tuyến tiếp viện vào Nam. Giữa thung lũng khói súng mịt mù, chị Trần Thị Thông — Tiểu đội trưởng Tiểu đội 2, Đội 317 Thanh niên xung phong — chỉ cao chưa đầy 1m50 và nặng vỏn vẹn 42kg.
Thế nhưng hàng đêm, dưới ánh pháo sáng nhập nhằng, chị cùng đồng đội vẫn thản nhiên lao ra mặt đường. Chị một mình vác những thanh gỗ tà-vẹt và hòn đá hộc nặng gần bằng trọng lượng cơ thể để san lấp hố bom cấp tốc cho xe qua. Khi đồng đội lo lắng giục nghỉ, chị chỉ mỉm cười rạng rỡ: "Xe nằm lại một phút là miền Nam chờ thêm một ngày, nặng mấy tôi cũng vác được."
Câu chuyện là biểu tượng bất tử cho ý chí sắt đá "Máu có thể chảy, đường không thể tắc". Sức mạnh phi thường của tuổi trẻ thời hoa lửa không đến từ thể chất, mà bùng cháy từ tình yêu Tổ quốc thiêng liêng và khát vọng tự do.



