Bài viết

Mực tím và những dòng thư vụng về

Mực tím và những dòng thư vụng về

Hưng Yên06/12/2025Phóng viên3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Mực tím và những dòng thư vụng về

Những năm cấp ba, tôi thường viết thư tay cho Linh — không phải thư tỏ tình, mà chỉ là những mẩu ghi chú dễ thương để bỏ vào ngăn bàn của bạn. Tôi không biết từ lúc nào mình bắt đầu thích thói quen ấy: chọn một tờ giấy màu, viết vài câu chọc ghẹo, rồi kết bằng một hình vẽ ngộ nghĩnh. Linh lúc nào cũng giả vờ không biết là của ai, nhưng lần nào cũng cười khi mở ra.

Một ngày mưa, tôi thấy Linh ngồi trong lớp, chống cằm nhìn ra sân trường. Tôi đặt mẩu giấy lên bàn rồi quay đi thật nhanh. Đến lúc tan học, Linh chạy theo tôi, chìa ra mẩu giấy bị thấm nước: “Tớ biết là cậu viết. Sao không nói thẳng?” Tôi ngập ngừng, chưa kịp trả lời thì Linh tiếp lời: “Nếu cậu nói, có thể tớ sẽ trả lời khác.”

Năm ấy, chúng tôi đều im lặng, để cơ hội trôi qua như dòng mực bị mưa xoá nhòa. Sau này, khi dọn lại bàn học, tôi tìm thấy một hộp nhỏ: bên trong là tất cả những mẩu giấy tôi từng viết — Linh đã giữ lại hết. Tôi hiểu rằng có những điều đẹp nhất của tuổi trẻ không phải là lời nói thành tiếng, mà là những điều chưa kịp thổ lộ.

Câu chuyện 7 – Sân ga tuổi học trò

Tôi gặp Hòa trong chuyến tàu thực tế của lớp. Cả lớp ngồi chen chúc, ồn ào, riêng Hòa lại ngồi bên cửa sổ, tay chống cằm nhìn những ruộng lúa lùi dần phía sau. Tôi vô tình ngồi cạnh và bắt chuyện. Hòa ít nói nhưng mỗi lần nói lại rất chân thành.

Chuyến tàu dài hai giờ nhưng với tôi như chỉ vài phút. Chúng tôi nói về ước mơ, về những thành phố muốn đến, về tuổi trẻ như con tàu không ngừng chạy. Khi tàu đến ga cuối, Hòa cười: “Ước gì hành trình dài thêm một chút.”

Sau chuyến đi, chúng tôi thân nhau hơn. Hòa gửi cho tôi một tấm ảnh chụp từ cửa sổ tàu, kèm dòng chữ: “Trong những người đi cùng đời mình, tớ thích nhất là người ngồi cạnh hôm đó.”

Nhưng rồi kỳ thi ập đến, ai cũng lao vào bài vở. Ngày bế giảng, Hòa bắt tay tôi thật lâu rồi nói: “Nếu sau này cậu thấy một người đứng ở sân ga nhìn theo tàu, có thể đó là tớ.”

Nhiều năm sau, mỗi lần đi tàu, tôi lại nhớ đến Hòa. Tuổi học trò như một sân ga — người đến rồi đi, nhưng cảm xúc thì ở lại mãi.

Câu chuyện 8 – Chiếc xe đạp màu xanh

Hồi lớp 12, tôi có một chiếc xe đạp cũ màu xanh da trời. Nó không đẹp, cũng không mới, nhưng trở thành một phần của tuổi trẻ. Mỗi sáng, tôi đạp xe qua con đường nhiều lá me, còn Mai — bạn cùng lớp — thường chờ ở ngã ba để đi chung.

Mai là người hay cười, mỗi lần gió thổi là mái tóc lại phất lên phía sau làm tôi chẳng dám nhìn lâu. Có những ngày trời nắng rát, Mai đưa cho tôi chai nước và bảo: “Này, đừng để ngất giữa đường nhé.” Chỉ một câu bâng quơ thôi mà tim tôi đập nhanh đến khó tả.

Ngày thi đại học, tôi chở Mai đến điểm thi. Đến cổng, Mai bỗng ôm nhẹ lưng tôi từ phía sau và nói: “Cảm ơn cậu đã chở tớ suốt mấy năm. Dù sau này mỗi người đi một đường, tớ vẫn nhớ chiếc xe màu xanh này.”

Rồi chúng tôi xa nhau thật. Tôi lên thành phố, Mai vào một trường khác. Chiếc xe xanh được bán lại cho một người quen. Nhưng mỗi khi nhìn thấy ai đó đạp xe dưới nắng, tôi lại nhớ đến quãng đường có hai người, nhớ đến tiếng cười của Mai vang lên theo từng vòng bánh xe.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn