MÙI ÁO LÍNH SAU CƠN MƯA
MÙI ÁO LÍNH SAU CƠN MƯA
Sau những cơn mưa rừng kéo dài, quần áo của lính lúc nào cũng ẩm lạnh. Mùi đất, mùi lá mục và mùi áo lính hòa lẫn vào nhau thành thứ mùi rất riêng của chiến trường.
Anh Phú thường là người nhóm lửa hong áo cho cả đơn vị.
Mỗi chiều nghỉ chân, anh lại gom củi khô rồi che chắn thật kỹ để khói không bay cao.
Đồng đội quây quanh bếp lửa nhỏ, đưa từng chiếc áo ướt lại gần cho nhanh khô.
Có người vừa hong áo vừa ngủ gật vì quá mệt.
Anh Phú thường là người thức cuối cùng để canh lửa.
Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị đang nghỉ thì nhận tin có thương binh cần đưa qua rừng gấp.
Đường trơn và tối.
Người lính bị thương run lên vì lạnh.
Anh Phú cởi chiếc áo khô duy nhất của mình đắp cho đồng đội rồi cùng mọi người lên đường.
Suốt quãng đường dài, anh chỉ mặc chiếc áo mỏng ướt sũng giữa gió lạnh.
Khi đưa được thương binh tới nơi an toàn, anh đã kiệt sức vì sốt nặng.
Ít ngày sau, anh mãi mãi nằm lại trong một trận bom giữa rừng sâu.
Nhiều năm sau, những người lính cũ vẫn nhớ về mùi áo lính hong bên bếp lửa năm ấy — mùi của tình đồng đội giữa thời hoa lửa.


