MÙI ÁO PHƠI NẮNG
MÙI ÁO PHƠI NẮNG
Sau nhiều ngày mưa rừng, buổi sáng hôm ấy trời bất ngờ hửng nắng.
Cả đơn vị tranh thủ mang quần áo ra phơi trên những bụi cây thấp ven suối.
Anh Hùng cẩn thận giặt chiếc áo lính đã bạc màu rồi ngồi chờ nắng hong khô.
Anh bảo:
“Mùi áo phơi nắng làm nhớ nhà lắm.”
Ở quê anh, mỗi chiều mẹ thường mang quần áo ra sân phơi dưới nắng vàng.
Mùi nắng trên vải là điều anh nhớ nhất sau nhiều năm xa nhà.
Đồng đội nghe vậy ai cũng lặng đi.
Chiến tranh khiến những điều bình dị nhất cũng trở thành nỗi nhớ.
Chiều hôm đó, đơn vị nhận lệnh hành quân gấp qua khu vực đang bị địch càn quét.
Trong lúc hỗ trợ thương binh vượt qua bãi đất trống, anh Hùng bị thương nặng.
Người lính được anh cứu sống kể rằng đến tận bây giờ, mỗi lần ngửi thấy mùi áo phơi nắng, ông lại nhớ tới người đồng đội của thời hoa lửa năm ấy.


