Cựu chiến binh

Mùi cỏ cháy bên trận địa pháo

Mùi cỏ cháy bên trận địa pháo

Phú Thọ25/08/2026Phường Nghĩa Lộ (Đoàn phường Nghĩa Lộ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trang của một người lính trẻ rời Hà Nội vào trận tuyến năm ấy, có những thứ nặng hơn cả súng đạn. Đó là hai cuốn sổ tay. Một của anh Nguyễn Trường Phước với những trang văn học đầy hoài bão và một của Thảo “chúa”-cô bạn gái xinh đẹp đã thức trắng nhiều đêm liền, nắn nót từng dòng mực tím chép tặng tôi cả một vở kịch Ê-dốp.

Tôi có tên khai sinh là Lê Khánh Hoài, nhập ngũ năm 17 tuổi, được biên chế về đơn vị pháo cao xạ thuộc Tiểu đoàn 11, Binh trạm 11. Một thời gian sau, tôi được điều động làm công tác tuyên huấn tại Binh trạm bộ Binh trạm 13. Giữa đại ngàn Trường Sơn, khi những con dốc dựng đứng buộc người lính phải vứt bỏ dần từng cuốn sách, những kỷ niệm hậu phương cho nhẹ vai gánh, thì với tôi, hai cuốn sổ ấy có nặng thêm hàng tấn cũng phải mang theo bên mình. Bởi trong đó không chỉ có tri thức mà còn có hai nhịp tim bè bạn vẫn đập bồi hồi trên mỗi bước hành quân.

Những nét mực tím và bóng hình ở lại

Nhắc về Thảo “chúa”, cô bạn học thuở thiếu thời, lòng tôi lại dâng lên một nỗi niềm bâng khuâng khó tả. Cho đến tận bây giờ, sau hơn nửa thế kỷ dâu bể, tôi vẫn chưa một lần được gặp lại em. Ngày ấy, Thảo xinh đẹp và dịu dàng, em đã đem tất cả sự nâng niu gửi vào từng trang giấy chép tay để tôi mang ra mặt trận. Giữa những trận địa pháo mù mịt khói bom, mùi thuốc súng khét lẹt lấp đầy khoang mũi, mỗi khi lật mở cuốn sổ ấy, tôi lại như thấy hiện lên gương mặt em dưới ánh đèn thành phố, thấy lại màu mực tím yêu thương sưởi ấm tâm hồn người lính xa nhà.

Từ ngày ấy đến nay, tôi không gặp lại em, cũng chẳng biết em giờ ở nơi nao. Chẳng biết em có còn nhớ tôi không, có còn nhớ những đêm thức trắng chép sách cho người lính trẻ tòng quân? Hay em có biết rằng, cuốn sổ ấy đã đi cùng tôi qua bao lằn ranh sinh tử, đã trở thành báu vật chung của bao đồng đội nơi trận địa Bản Ban trên đất bạn Lào?

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn