MÙI CỎ TRANH KHÔ
MÙI CỎ TRANH KHÔ
Mùa khô đến, những đồi cỏ tranh ven rừng chuyển sang màu vàng úa.
Buổi chiều, gió thổi qua làm cả triền đồi lao xao như sóng.
Anh Thịnh rất thích ngồi trên mỏm đá nhìn cỏ tranh lay động.
Anh bảo:
“Nhìn giống đồng cỏ quê mình.”
Ở quê anh cũng có những bãi cỏ rộng nơi ngày nhỏ anh thường chăn bò cùng lũ bạn.
Ra chiến trường nhiều năm, ký ức ấy luôn theo anh qua mỗi chặng đường hành quân.
Một chiều cuối năm, đơn vị đang vượt qua đồi cỏ tranh thì máy bay địch xuất hiện.
Bom trút xuống dữ dội khiến lửa bùng lên khắp sườn đồi.
Một chiến sĩ trẻ bị thương nằm lại phía sau.
Anh Thịnh quay lại kéo đồng đội vượt qua vùng cỏ cháy.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, mỗi lần ngửi thấy mùi cỏ tranh khô cháy trong gió, ông lại nhớ tới một người đồng đội của thời hoa lửa.


