MÙI CƠM CHÁY TRONG ĐÊM
MÙI CƠM CHÁY TRONG ĐÊM
Giữa chiến tranh thiếu thốn, có được một nồi cơm nóng là niềm vui rất lớn đối với người lính.
Anh Tuấn phụ trách bếp Hoàng Cầm của đơn vị.
Anh nấu ăn rất khéo.
Dù chỉ có gạo độn sắn hay ít rau rừng, anh vẫn cố nấu sao cho anh em ăn ngon miệng hơn.
Có lần nồi cơm bị cháy dưới đáy vì phải chạy tránh bom giữa lúc đang nấu.
Đồng đội tưởng anh sẽ buồn.
Nhưng anh bật cười:
“Cơm cháy mới thơm.”
Đêm ấy, mọi người ngồi quanh bếp lửa ăn từng miếng cơm cháy vàng giòn rồi kể chuyện quê nhà cho nhau nghe.
Tiếng cười vang lên giữa rừng sâu hiếm hoi như một phép màu giữa chiến tranh.
Một buổi sáng cuối đông, đơn vị vừa ăn cơm xong thì máy bay địch xuất hiện.
Bom dội xuống khu vực bếp dữ dội.
Một thương binh bị mắc lại trong căn hầm gần đó.
Anh Tuấn lao vào cứu người giữa khói lửa.
Người lính ấy sống sót.
Sau hòa bình, ông vẫn nhớ mãi mùi cơm cháy thơm nồng trong đêm rừng năm ấy — mùi của tình đồng đội giữa thời hoa lửa.


