MÙI CƠM ĐỘN SẮN BÊN BẾP NHỎ
MÙI CƠM ĐỘN SẮN BÊN BẾP NHỎ
Bữa tối của tiểu đội hôm ấy chỉ có nồi cơm độn sắn nấu trong chiếc xoong nhôm cháy đáy.
Khói bếp cay xè mắt nhưng ai cũng ngồi sát lại vì đói sau chặng hành quân dài.
Anh Phong cẩn thận vét phần cơm cháy dưới đáy nồi chia đều cho mọi người.
Một chiến sĩ trẻ vừa ăn vừa cười: “Mai hòa bình em ăn cơm trắng cả tháng.”
Tiếng cười vang lên rất khẽ giữa đêm rừng lạnh buốt.
Anh Phong nhìn ngọn lửa rồi nói nhỏ: “Rồi sẽ có ngày đó.”
Ít lâu sau, đơn vị bị phục kích khi đang tải thương qua triền đồi.
Một chiến sĩ bị thương nằm lại phía sau đội hình.
Anh Phong quay lại cõng đồng đội vượt qua màn khói lửa mịt mù.
Mùi cơm độn sắn năm ấy vẫn còn trong ký ức của những người đi qua thời hoa lửa.


