MÙI CƠM NẮM BỌC LÁ CHUỐI
MÙI CƠM NẮM BỌC LÁ CHUỐI
Trước mỗi chuyến hành quân dài, đơn vị thường chuẩn bị cơm nắm mang theo đường rừng.
Anh Tài luôn cẩn thận gói cơm bằng lá chuối rừng để cơm lâu khô hơn.
Mùi lá chuối tươi quyện với mùi cơm nóng khiến ai cũng nhớ những bữa ăn ở quê nhà.
Có chiến sĩ trẻ vừa mở gói cơm vừa cười:
“Ngửi mùi này thấy đỡ mệt hẳn.”
Anh Tài ngồi dựa gốc cây, tay vẫn giữ phần cơm chưa ăn rồi nói:
“Ăn no còn đi tiếp.”
Những ngày thiếu thốn, một nắm cơm nhỏ đôi khi là sức mạnh để người lính vượt qua cả chặng đường dài.
Một buổi chiều cuối năm, đơn vị bị phục kích khi đang tải thương qua triền dốc.
Một chiến sĩ bị thương nằm lại phía sau đội hình.
Anh Tài quay lại cõng đồng đội vượt qua màn khói lửa.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, mùi cơm nắm bọc lá chuối vẫn còn trong ký ức của những người đi qua thời hoa lửa.


