MÙI CỦ SẮN NƯỚNG
MÙI CỦ SẮN NƯỚNG
Chiều hôm ấy, lương thực gần cạn nên cả tiểu đội chỉ còn ít củ sắn đào được bên bìa rừng.
Anh Hậu nhóm bếp rồi vùi từng củ sắn xuống lớp than hồng còn đỏ rực.
Mùi sắn nướng thơm lừng lan khắp căn hầm đất khiến ai cũng thấy bụng réo lên vì đói.
Một chiến sĩ trẻ vừa bóc vỏ sắn vừa cười: “Chưa bao giờ em thấy ngon thế này.”
Anh Hậu bẻ đôi củ lớn nhất chia cho thương binh ngồi cạnh mình.
Ngoài trời, màn đêm Trường Sơn phủ kín cả cánh rừng sâu hun hút.
Tiếng củi cháy tí tách vang lên giữa không gian yên tĩnh đến nao lòng.
Rạng sáng hôm sau, đơn vị bị phục kích khi đang tải thương qua khu đất thấp.
Anh Hậu quay lại cõng một chiến sĩ bị thương vượt qua màn khói lửa mịt mù.
Mùi củ sắn nướng năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


