MÙI CỦI ƯỚT TRONG ĐÊM RỪNG
MÙI CỦI ƯỚT TRONG ĐÊM RỪNG
Mưa rừng kéo dài khiến củi khô gần như không còn.
Đêm ấy, anh Tấn ngồi rất lâu dưới tán cây lớn để chẻ từng thanh củi còn sót lại phần lõi khô.
Khói bốc lên cay xè mắt khi anh cố nhóm lửa bằng những mẩu lá vụn và vỏ cây.
Một chiến sĩ trẻ ngồi co ro bên bếp nhỏ khẽ nói:
“Chỉ cần có lửa là đỡ lạnh rồi anh.”
Anh Tấn cười, đôi tay vẫn đen nhẻm vì tro:
“Ừ, còn lửa là còn ấm.”
Một lúc sau, nồi nước bắt đầu sôi lục bục.
Hơi nóng bốc lên làm cả căn hầm nhỏ như dịu lại giữa đêm lạnh buốt.
Một buổi chiều cuối năm, đơn vị bị máy bay địch oanh tạc khi đang tải thương qua triền dốc.
Một chiến sĩ bị thương nằm lại giữa bãi đất đầy hố bom.
Anh Tấn quay lại cõng đồng đội vượt qua màn khói lửa.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, mùi củi ướt cháy trong đêm rừng vẫn còn trong ký ức của những người đi qua thời hoa lửa.


