MÙI ĐẤT ĐỎ SAU CHẶNG HÀNH QUÂN
MÙI ĐẤT ĐỎ SAU CHẶNG HÀNH QUÂN
Con đường Trường Sơn mùa mưa phủ đầy bùn đất đỏ quạch.
Sau nhiều giờ hành quân, quần áo ai cũng lấm lem từ đầu đến chân.
Anh Hòa ngồi bên mép suối giặt lại chiếc khăn tay đã nhuộm màu đất đỏ.
Mùi đất ẩm ngai ngái hòa với mùi lá rừng khiến anh nhớ cánh đồng quê sau cơn mưa mùa hạ.
Một chiến sĩ trẻ nhìn dòng nước đỏ lừ rồi hỏi: “Bao giờ mới được về hả anh?”
Anh Hòa im lặng rất lâu rồi khẽ đáp: “Hòa bình sẽ về thôi.”
Đêm ấy, đơn vị trú quân trong căn hầm đất nhỏ giữa cánh rừng sâu.
Gần sáng, tiếng bom bất ngờ dội xuống làm cả mặt đất rung chuyển dữ dội.
Anh Hòa lao tới kéo đồng đội bị thương xuống hầm an toàn giữa màn khói bụi mịt mù.
Mùi đất đỏ Trường Sơn năm ấy mãi còn trong ký ức của những người đi qua thời hoa lửa.


