MÙI ĐẤT SAU CƠN MƯA
MÙI ĐẤT SAU CƠN MƯA
Cơn mưa rừng kéo dài suốt cả đêm. Đến sáng, cánh rừng nơi đơn vị anh Hoan đóng quân chìm trong hơi đất ẩm và sương trắng.
Đường hành quân lầy lội đến mức mỗi bước chân đều dính chặt bùn đỏ.
Anh Hoan là người đi đầu tổ tải đạn.
Ba lô trên vai nặng trĩu nhưng anh vẫn bước đều qua những con dốc trơn trượt.
Đồng đội hỏi:
“Ông không thấy mệt à?”
Anh cười:
“Mệt chứ… nhưng ngoài kia còn cần đạn.”
Giữa chiến tranh, những chuyến tải đạn xuyên rừng là mạch sống của tiền tuyến.
Có hôm đi suốt đêm không nghỉ.
Có hôm vừa tới nơi lại quay về ngay để tiếp tục chuyến khác.
Một buổi chiều sau cơn mưa lớn, đơn vị đang vượt qua đoạn đường hẹp bên sườn núi thì pháo địch bất ngờ dội xuống.
Đất đá từ triền đồi trút ầm xuống lối đi.
Một chiến sĩ trẻ bị ngã mắc kẹt dưới gốc cây đổ.
Anh Hoan lao tới kéo đồng đội ra ngoài.
Người lính ấy sống sót.
Còn anh Hoan nằm lại giữa mùi đất ẩm sau cơn mưa rừng năm ấy.
Nhiều năm sau, người đồng đội được anh cứu kể rằng mỗi lần ngửi thấy mùi đất sau mưa, ông lại nhớ tới người lính trẻ đã gửi tuổi xuân mình giữa thời hoa lửa.


