Mùi đất sau mỗi trận bom (1)
Mùi đất sau mỗi trận bom
Ngày ấy, bom đạn ác liệt lắm. Mỗi lần tiếng máy bay gầm rú trên đầu, cả đơn vị lại lao xuống hầm. Khi bom nổ xong, tôi lại ngoi lên khỏi miệng hầm, ngửi thấy mùi đất cháy khét… cái mùi quen thuộc đến mức thành bạn đồng hành của người lính.
Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất không phải tiếng bom, mà là hình ảnh cậu tân binh tên Hòa – nhỏ người, mặt còn non choẹt – chạy lại đỡ tôi dậy mỗi khi đất đá phủ đầy. Hòa bảo:
“Anh Luận đứng lên, còn em đây”.
Hòa đã nằm lại bên triền đồi năm ấy. Mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn thấy mùi đất sau bom, nhưng xen vào đó là mùi mồ hôi của đồng đội – những người đã hi sinh tuổi trẻ để chúng ta có ngày hôm nay.



