MÙI DẦU GIÓ GIỮA ĐÊM RỪNG
MÙI DẦU GIÓ GIỮA ĐÊM RỪNG
Những năm chiến tranh, sốt rét rừng là nỗi ám ảnh lớn nhất của người lính.
Anh Nam luôn mang theo một chai dầu gió nhỏ trong túi áo.
Mỗi lần có đồng đội đau đầu hay cảm lạnh, anh lại lấy dầu xoa cho mọi người.
Mùi dầu gió cay nồng lan khắp căn hầm nhỏ giữa đêm lạnh.
Có chiến sĩ sốt run người, anh thức trắng ngồi cạnh chăm sóc.
Đồng đội thường nói:
“Có ông Nam là yên tâm.”
Một đêm mưa lớn, đơn vị đang trú quân thì địch bất ngờ pháo kích.
Một thương binh bị mắc lại trong căn hầm sập.
Anh Nam lao vào cứu người giữa đất đá và khói bụi.
Người lính ấy được cứu sống.
Nhiều năm sau, mỗi lần ngửi thấy mùi dầu gió giữa đêm khuya, ông lại nhớ về một người đồng đội của thời hoa lửa.



