Mùi hương
au năm năm làm việc ở thành phố, Quân trở về quê vào đúng mùa sen nở.
Đi ngang cánh đồng, cậu chợt nhận ra hương sen vẫn dịu dàng như ngày còn nhỏ.
Nhưng điều khiến Quân trăn trở là những đầm sen quê mình chỉ bán hoa tươi, giá trị không cao.
Quân dành nhiều tuần tìm hiểu.
Cậu học cách làm trà sen, tinh dầu và những món quà lưu niệm từ lá, hạt và cánh sen.
Ban đầu, nhiều người e ngại.
– Liệu có ai mua không?
Quân không vội trả lời.
Cậu mang sản phẩm đến hội chợ khởi nghiệp của huyện.
Gian hàng nhỏ với dòng chữ "Hương sen quê nhà" thu hút rất nhiều người.
Khách không chỉ mua trà.
Họ còn muốn nghe câu chuyện về vùng đất đã nuôi dưỡng những bông sen ấy.
Một năm sau, hợp tác xã sen được thành lập.
Nhiều thanh niên trong xã quay về làm việc.
Thu nhập của người trồng sen cũng ổn định hơn.
Một chiều, Quân ngồi bên đầm sen cùng cha.
Cha hỏi:
– Con có tiếc những năm ở thành phố không?
Quân nhìn mặt nước lăn tăn gió.
– Không ạ.
Nếu không đi xa, có lẽ con sẽ không biết quê mình còn nhiều điều quý đến vậy.
Gió đưa hương sen lan khắp cánh đồng.
Quân hiểu rằng quê hương không chỉ là nơi để trở về.
Đó còn là nơi để người trẻ gửi gắm ước mơ và dựng xây tương lai.


