MÙI HƯƠNG CỦA ĐẤT
Mùi đất sau cơn mưa trở thành ký ức không thể phai của người dân Hy Cương.
Sau cơn mưa đầu hạ, cả xã Hy Cương ngập trong mùi đất mới.
Đối với nhiều người, đó chỉ là mùi của cơn mưa.
Nhưng với bà Mùi, người đã sống hơn tám mươi năm trên mảnh đất này, đó là mùi của ký ức.
Bà nhớ những ngày còn bé theo mẹ ra đồng cấy lúa, nhớ đôi chân lấm bùn, nhớ tiếng cười vang trên cánh đồng mỗi mùa gặt.
Bà bảo rằng mùi đất ở Hy Cương rất khác. Nó mang theo hương lúa, hương cỏ, hương của đồi cọ và cả hơi thở của núi Nghĩa Lĩnh.
Mỗi khi con cháu ở thành phố về quê, bà đều bảo:
– Ra sân đi, ngửi thử mùi đất quê mình.
Lũ trẻ ban đầu không hiểu.
Lớn lên rồi mới biết, có những điều chỉ quê hương mới có thể trao tặng.



