MÙI HƯƠNG CỦA ĐẤT
MÙI HƯƠNG CỦA ĐẤT
Ngày cha lên đường, trời vừa tạnh mưa. Con đường trước nhà còn ướt, mùi đất mới khiến tôi nhớ mãi.
Cha cúi xuống xoa đầu tôi:
“Ở nhà phụ mẹ nhé. Khi nào hòa bình, cha sẽ về trồng cho con một cây mít.”
Tôi gật đầu thật mạnh.
Những năm sau đó, tôi lớn lên cùng lời hứa ấy.
Mỗi lần trời mưa, tôi lại chạy ra sân nhìn mảnh đất trống bên nhà, tưởng tượng một ngày cây mít sẽ lớn.
Nhưng cha không trở về.
Mẹ giữ lại chiếc áo cũ của cha, còn tôi giữ lời hứa về cây mít.
Khi trưởng thành, tôi tự tay trồng một cây mít ngay trước sân.
Cây lớn rất nhanh.
Đến mùa hè đầu tiên, những chùm hoa nhỏ xuất hiện trên cành. Tôi gọi mẹ ra xem.
Mẹ đứng dưới gốc cây, đưa tay chạm vào thân cây rồi khẽ nói:
“Cha con mà còn sống, chắc vui lắm.”
Tôi không nói gì.
Tôi chỉ nhìn lên những chiếc lá xanh đang lay động.
Nhiều năm sau, cây mít đã trở thành một cây lớn, tỏa bóng mát trước sân. Trẻ con trong xóm thường đến chơi dưới gốc cây.
Một đứa bé hỏi tôi:
“Cây này ai trồng vậy chú?”
Tôi cười:
“Cha chú trồng.”
Nó ngạc nhiên:
“Cháu không thấy ông ấy.”
Tôi nhìn cây mít rồi nói:
“Ông ấy không còn ở đây. Nhưng ông đã để lại một lời hứa.”
Gió thổi qua tán lá.
Mùi đất sau cơn mưa lại thoảng lên.
Tôi chợt thấy mình như trở về buổi chiều năm ấy, khi còn là một đứa trẻ đứng trước cổng nhìn theo bóng cha.
Có những lời hứa không được trao tận tay người nhận.
Nhưng nếu được giữ gìn đủ lâu, chúng sẽ hóa thành một bóng cây — âm thầm che mát cho những người đến sau.


