Mùi hương của quê
Quê của Ngọc nổi tiếng với những vườn bưởi ngọt.
Mùa thu hoạch, xe tải nối nhau vào làng.
Nhưng sau vụ mùa, rất nhiều vỏ bưởi bị bỏ đi.
Một lần tham gia lớp tập huấn khởi nghiệp của Đoàn, Ngọc biết rằng tinh dầu từ vỏ bưởi có thể tạo ra những sản phẩm hữu ích.
Cô bắt đầu thử nghiệm.
Những mẻ đầu tiên thất bại.
Có lần tinh dầu bị đục.
Có lần mùi hương bay mất chỉ sau vài ngày.
Mẹ nhìn con gái cặm cụi bên chiếc nồi chưng cất rồi hỏi:
– Có đáng để vất vả vậy không?
Ngọc mỉm cười:
– Nếu thành công, mình sẽ giữ được hương quê theo một cách khác.
Nửa năm sau, những chai tinh dầu đầu tiên ra đời.
Chi đoàn hỗ trợ Ngọc tham gia hội chợ thanh niên khởi nghiệp.
Khách đến gian hàng không chỉ mua sản phẩm.
Họ còn tò mò nghe câu chuyện về những quả bưởi của quê hương.
Một em nhỏ cầm chai tinh dầu lên ngửi rồi hỏi:
– Sao mùi này giống vườn nhà bà ngoại quá?
Ngọc bật cười.
Đúng là như vậy.
Mùi hương ấy không chỉ đến từ vỏ bưởi.
Nó còn mang theo ký ức về những buổi trưa hè, tiếng chim trên vườn cây và bàn tay cần mẫn của người nông dân.
Có những giá trị của quê hương không thể mang đi bằng chiếc vali.
Nhưng có thể lưu giữ trong những điều bình dị được tạo nên bằng sự sáng tạo và tình yêu.


