MÙI KHĂN PHƠI NẮNG SAU MƯA
MÙI KHĂN PHƠI NẮNG SAU MƯA
Sau nhiều ngày mưa dầm, buổi sáng hôm ấy trời bất ngờ hửng nắng.
Anh Thành tranh thủ giặt chiếc khăn mặt đã ám đầy mùi đất ẩm rồi mang ra phơi trên cành cây bên suối.
Gió thổi nhẹ làm chiếc khăn đung đưa dưới ánh nắng vàng nhạt.
Anh đứng nhìn rất lâu rồi khẽ nói:
“Mùi khăn khô làm nhớ nhà ghê.”
Ở quê anh, mẹ thường phơi khăn ngoài sân mỗi sáng rồi gấp gọn đặt ở đầu giường cho con trai.
Ra chiến trường nhiều năm, chỉ một mùi nắng trên vải cũng đủ khiến lòng người lính chùng xuống.
Một buổi gần sáng cuối năm, đơn vị bị địch phục kích khi đang tải thương qua triền đồi.
Một thương binh bị ngã lại phía sau đội hình.
Anh Thành quay lại cõng đồng đội vượt qua màn khói lửa.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, mỗi lần ngửi thấy mùi khăn vừa khô nắng, ông lại nhớ về thời hoa lửa năm ấy.


