MÙI KHOAI LUỘC BUỔI CHIỀU
MÙI KHOAI LUỘC BUỔI CHIỀU
Chiều hôm ấy, lương thực trong đơn vị gần cạn nên cả tiểu đội chỉ còn ít khoai luộc ăn chống đói.
Anh Bình lấy từ bếp Hoàng Cầm ra nồi khoai nóng còn nghi ngút khói.
Mùi khoai thơm lan khắp căn hầm đất nhỏ khiến ai cũng thấy ấm lòng.
Một chiến sĩ trẻ vừa bóc khoai vừa nói: “Lâu rồi em mới thấy ngon thế này.”
Anh Bình cười rồi lặng lẽ bẻ đôi củ khoai lớn nhất chia cho thương binh ngồi cạnh.
Ngoài trời, gió lạnh đầu mùa thổi hun hút qua cánh rừng già.
Tiếng củi cháy tí tách vang lên giữa màn đêm yên tĩnh.
Rạng sáng hôm sau, đơn vị bị pháo kích dữ dội khi đang tải thương qua triền dốc.
Anh Bình quay lại cõng một chiến sĩ bị thương vượt qua màn khói bụi mịt mù.
Mùi khoai luộc buổi chiều năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


