MÙI KHOAI NƯỚNG GIỮA ĐÊM MƯA
MÙI KHOAI NƯỚNG GIỮA ĐÊM MƯA
Đêm ấy mưa rừng kéo dài không dứt, cả tiểu đội co ro quanh bếp Hoàng Cầm nhỏ trong căn hầm đất tối om.
Anh Phong lấy mấy củ khoai còn sót lại vùi vào lớp tro nóng để nướng cho mọi người ăn đỡ đói.
Một lúc sau, mùi khoai thơm lan khắp căn hầm khiến ai cũng thấy lòng dịu lại.
Có chiến sĩ trẻ vừa cầm củ khoai nóng vừa cười: “Lâu rồi em mới thấy ngon thế này.”
Anh Phong bật cười rồi bẻ đôi phần khoai của mình chia cho thương binh ngồi cạnh.
Ngọn lửa nhỏ bập bùng soi rõ những gương mặt lấm lem bùn đất nhưng đầy tình đồng đội.
Đêm ấy, tiếng cười vang lên thật khẽ giữa tiếng mưa rừng lạnh buốt.
Sáng hôm sau, đơn vị nhận lệnh hành quân gấp qua khu đồi thấp.
Bom địch bất ngờ dội xuống khiến đất đá tung mù mịt, anh Phong lao tới kéo đồng đội bị thương vào nơi an toàn.
Nhiều năm sau, mùi khoai nướng giữa đêm mưa vẫn còn trong ký ức của thời hoa lửa.



