MÙI KHOAI NƯỚNG TRONG ĐÊM
Có hôm đơn vị dừng chân bên một bãi đất thấp đầy lá khô.
Anh Dũng đào được ít củ khoai của dân để lại rồi nhóm lửa nướng cho mọi người ăn tạm.
Mùi khoai chín thơm lan giữa màn sương lạnh khiến ai cũng thấy lòng nhẹ hơn.
Có chiến sĩ vừa ăn vừa kể chuyện hồi nhỏ đi đào khoai cùng mẹ ngoài đồng.
Tiếng cười hiếm hoi vang lên quanh đống lửa nhỏ.
Anh Dũng luôn nhường củ to hơn cho thương binh và người yếu sức.
Anh nói:
“Ăn no mới còn sức mà đi.”
Một buổi rạng sáng cuối năm, đơn vị bất ngờ bị địch càn vào khu vực trú quân.
Một chiến sĩ trẻ bị thương không kịp rút lui.
Anh Dũng lao tới dìu đồng đội băng qua khu rừng còn ám mùi khói khoai nướng.
Người lính ấy được cứu sống.
Nhiều năm sau, mỗi lần ngửi thấy mùi khoai nướng, ông lại nhớ về một đêm của thời hoa lửa.



