MÙI KHOAI SẮN PHƠI KHÔ
MÙI KHOAI SẮN PHƠI KHÔ
Những ngày thiếu lương thực, đơn vị thường tranh thủ phơi khoai sắn để dành cho những chặng hành quân dài.
Buổi trưa hôm ấy, anh Hậu trải từng lát sắn lên tấm tăng dưới nắng.
Mùi khoai phơi khô ngai ngái lan khắp khoảng đồi nhỏ.
Anh đứng nhìn những lát sắn rất lâu rồi khẽ nói:
“Ở quê mùa này mẹ tôi cũng hay phơi thế.”
Một chiến sĩ trẻ ngồi cạnh cười:
“Mai hòa bình chắc em ăn cơm trắng mãi thôi.”
Anh Hậu bật cười:
“Rồi sẽ có ngày đó.”
Tiếng cười vang lên giữa khoảng trời đầy nắng sau nhiều ngày mưa rừng.
Một buổi chiều cuối năm, đơn vị bị máy bay địch oanh tạc khi đang tải thương qua triền dốc.
Một thương binh bị mắc lại giữa bãi đất đầy khói bụi.
Anh Hậu quay lại kéo đồng đội vào nơi an toàn.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, mùi khoai sắn phơi khô vẫn còn trong ký ức của những người đi qua thời hoa lửa


