MÙI KHÓI BẾP
Có những mùi hương bình dị đủ khiến con người nhớ suốt cả một đời.

Chiều muộn, khói bếp từ căn lán nhỏ bay lên giữa cánh rừng khiến Quang bỗng nghẹn lòng nhớ quê. Mùi cơm cháy và củ sắn nướng làm anh nhớ đến những bữa cơm nghèo bên mẹ ngày còn nhỏ. Đã nhiều năm rồi anh chưa được ngồi ăn cùng gia đình trong một buổi chiều yên bình. Đồng đội ngồi quanh bếp lửa vừa hong khô áo vừa kể chuyện quê hương rôm rả. Có người nhớ cánh đồng mùa gặt, có người nhớ tiếng võng đưa của bà nội những đêm hè. Chiến tranh khiến những điều bình dị nhất cũng trở nên xa xỉ vô cùng. Quang lặng lẽ nhìn làn khói mỏng bay lên trời rồi khẽ mỉm cười. Anh tin rằng sẽ có ngày mình được trở về ngồi bên căn bếp cũ thân thương ấy. Và chính niềm tin giản dị đó đã giúp người lính trẻ bước tiếp qua thời hoa lửa.



