Cựu Thanh niên xung phong

MÙI KHÓI BẾP

Tuyên Quang10/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

MÙI KHÓI BẾP

Chiều nào bà cũng nhóm bếp thật sớm.

Bà bảo rằng làm vậy để khi con trai trở về sẽ có cơm nóng ăn ngay.

Anh đi đã nhiều năm. Ngày lên đường, anh còn đứng bên bếp, dặn mẹ:

“Con đi một thời gian rồi về. Mẹ nhớ nấu cho con món canh rau ngót nhé.”

Mẹ cười, gật đầu.

Từ đó, mỗi lần nấu cơm, bà vẫn để riêng một bát canh.

Nhưng bát canh ấy chưa bao giờ có người ăn.

Một buổi chiều cuối năm, bà đang nhóm lửa thì nghe tiếng trẻ con gọi ngoài cổng. Đó là những đứa trẻ trong làng, đến xin bà kể chuyện về thời chiến.

Bà lau tay, mỉm cười:

“Ngày trước, con trai bà cũng từng đi như các cháu.”

Một đứa bé hỏi:

“Rồi chú ấy có trở về không bà?”

Bà nhìn ngọn lửa đang cháy, im lặng một lúc rồi đáp:

“Không. Nhưng chú ấy đã để lại cho chúng ta một điều rất quý.”

“Điều gì ạ?”

“Những ngày bình yên.”

Lũ trẻ ngồi im.

Ngoài sân, khói bếp bay lên hòa vào ánh chiều.

Bà múc canh ra từng bát cho bọn trẻ.

Hôm ấy, căn bếp nhỏ đông vui hơn mọi ngày.

Bà nhìn những khuôn mặt hồn nhiên trước mặt, khẽ mỉm cười.

Có lẽ con trai bà sẽ không bao giờ trở về bên bếp lửa năm xưa.

Nhưng những đứa trẻ đang ngồi đây sẽ lớn lên, sẽ có những bữa cơm đủ đầy và những buổi chiều không còn tiếng chia xa.

Bà nghĩ vậy rồi tiếp tục nhóm lửa.

Khói bếp bay lên giữa trời chiều, mang theo nỗi nhớ của một người mẹ và niềm vui của một quê hương đã trở lại bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn