MÙI KHÓI BẾP
MÙI KHÓI BẾP
Một bác cựu thanh niên xung phong kể rằng, có một mùi hương mà suốt đời bác không quên.
Không phải nước hoa.
Không phải hương hoa.
Mà là...
...mùi khói bếp.
Ngày ấy, mỗi lần đi qua bản làng, nhìn thấy khói bếp bay lên là biết có dân.
Có dân là có hy vọng.
Có khi chỉ xin được bát nước.
Có khi được bát cơm.
Có khi chỉ được ngồi nhờ bên bếp lửa vài phút.
Bác bảo:
"Khói bếp ngày ấy thơm lắm."
Không phải vì củi tốt.
Mà vì nó báo hiệu mình đang ở rất gần cuộc sống bình yên.
Đến giờ, mỗi lần đi ngang một căn bếp đun bằng củi, bác đều đứng lại vài giây.
Tôi cũng từng ngửi thấy mùi khói bếp ở quê.
Nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng, với một người lính, đó từng là mùi của sự sống.



