MÙI KHÓI BẾP CHIỀU ĐÔNG
Mùi khói bếp chiều đông gợi lên ký ức đoàn viên và hơi ấm của quê nhà.
Những ngày cuối năm, khi gió mùa tràn về, cả xóm nhỏ ở Hy Cương lại chìm trong mùi khói bếp.
Khói bay lên từ những căn bếp lợp ngói cũ, len qua vòm cây rồi tan dần vào bầu trời chiều. Người lớn tất bật chuẩn bị bữa cơm, còn lũ trẻ vừa tan học đã ríu rít chạy về nhà.
Có những người con nhiều năm làm việc xa quê, chỉ cần ngửi thấy mùi khói bếp ấy là biết mình đã trở về.
Trong ký ức của họ, khói bếp luôn gắn với nồi cơm mới, với bát canh nóng và ánh đèn vàng hắt ra từ ô cửa nhỏ. Đó là mùi của những ngày đoàn viên, của sự bình yên mà không nơi nào có thể thay thế.
Dẫu sau này nhiều căn bếp đã dùng bếp gas hay bếp điện, mỗi khi mùa đông đến, mùi khói từ vài mái nhà còn giữ bếp củi vẫn khiến cả xóm như chậm lại. Nó nhắc mọi người nhớ rằng, có những điều tưởng như rất bình thường lại chính là linh hồn của quê hương.


