Khác

Mùi khói bếp giữa chiến trường

Câu chuyện kể về một kỷ niệm thời chiến qua lời kể của bác Nguyễn Văn Thư. Giữa những ngày tháng bom đạn và thiếu thốn, một bữa cơm giản dị đã trở thành ký ức đẹp về tình đồng đội, tình quân dân và niềm hy vọng vào ngày đất nước hòa bình.

Lâm Đồng26/08/2026Đoàn xã Nam Dong (Nam Dong)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong ký ức của bác Nguyễn Văn Thư, những năm tháng ấy vẫn còn rất rõ ràng. Bác kể rằng khi đó, những người lính thường phải hành quân trong điều kiện vô cùng khó khăn. Đường đi hiểm trở, lương thực thiếu thốn và tiếng bom có thể vang lên bất cứ lúc nào.

Một buổi chiều, sau nhiều giờ hành quân, đơn vị của bác dừng chân gần một ngôi làng nhỏ. Mọi người đã rất mệt và đói. Đúng lúc ấy, một gia đình trong làng biết đơn vị đang nghỉ nên mang ra một ít gạo và rau để giúp các chiến sĩ.

Những thứ được người dân mang đến không nhiều, nhưng đối với những người lính lúc ấy, đó là món quà vô cùng quý giá. Anh nuôi nhanh chóng nhóm bếp và nấu một nồi cơm nhỏ. Chẳng bao lâu sau, mùi khói bếp và mùi cơm chín lan ra trong không khí.

Bác Thư kể rằng mùi khói bếp hôm ấy khiến bác nhớ đến căn bếp của gia đình mình. Bác nhớ mẹ, nhớ những bữa cơm giản dị và nhớ quê nhà. Một người lính bên cạnh cũng kể rằng anh đã nhiều tháng chưa được ăn một bữa cơm nóng như vậy.

Khi cơm chín, mọi người không ai ăn ngay mà chia phần cho những người đang làm nhiệm vụ. Người dân trong làng cũng được mời ăn cùng. Một bữa cơm đơn sơ nhưng có tiếng nói cười, có sự sẻ chia giữa những người lính và người dân.

Đang lúc mọi người dùng bữa, tiếng máy bay bất ngờ vang lên. Người chỉ huy nhanh chóng yêu cầu tất cả xuống nơi trú ẩn. Bữa cơm phải tạm dừng. Mọi người nhanh chóng di chuyển, mang theo những người già và trẻ nhỏ trong làng đến nơi an toàn.

Sau khi tiếng bom dần xa, mọi người trở lại. Nồi cơm may mắn vẫn còn. Những người lính và người dân tiếp tục ngồi bên nhau. Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng cảm nhận được tình cảm và sự gắn bó trong những ngày tháng khó khăn ấy.

Bác Nguyễn Văn Thư kể rằng chính tình quân dân đã giúp những người lính có thêm sức mạnh. Người dân dù thiếu thốn vẫn sẵn sàng chia sẻ những gì mình có. Những người lính cũng luôn cố gắng bảo vệ cuộc sống của bà con.

Sau ngày đất nước hòa bình, bác Thư trở về quê hương. Mỗi khi ngửi thấy mùi khói bếp, bác lại nhớ về ngôi làng năm xưa và bữa cơm giản dị giữa chiến trường.

Bác nói rằng chiến tranh đã để lại nhiều mất mát, nhưng cũng để lại những ký ức sâu sắc về tình người. Một bát cơm, một nắm rau hay một lời động viên trong lúc khó khăn đều có thể trở thành nguồn sức mạnh giúp con người vượt qua gian khổ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn