Cựu chiến binh

MÙI KHÓI BẾP GIỮA RỪNG

Lào Cai20/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ xã Bảo Thắng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Thị Liên, sinh năm 1955, từng là thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn.

Điều tôi nhớ nhất không phải tiếng bom mà là mùi khói bếp giữa rừng.

Những năm ấy, chúng tôi sống trong các lán nhỏ dựng tạm dưới tán cây. Ban ngày san đường, gỡ bom, ban đêm mới tranh thủ nấu cơm. Khói bếp phải giấu thật kỹ để máy bay không phát hiện.

Có hôm cả tiểu đội chỉ có vài lon gạo với ít rau rừng. Vậy mà mỗi lần cơm chín, ai cũng thấy vui như được ăn bữa tiệc lớn.

Tôi còn nhớ một buổi tối mưa rất to. Cả đội ướt như chuột lột sau khi lấp xong hố bom. Tôi ngồi nhóm bếp mãi mà củi ướt không cháy nổi. Đang loay hoay thì một anh lái xe vận tải ghé qua, đưa cho tôi một ít dầu rồi cười:

“Để các cô đói sao được.”

Đêm đó chúng tôi ngồi quây quanh nồi cơm nóng, nghe tiếng mưa rừng rơi ngoài mái lán. Chẳng ai nói gì nhiều nhưng ai cũng thấy ấm lòng.

Sau này trở về cuộc sống bình yên, tôi ăn nhiều món ngon hơn rất nhiều. Nhưng chưa bao giờ tôi quên được mùi khói bếp giữa Trường Sơn năm ấy.

Đó là mùi của tình đồng đội, của tuổi trẻ và của những tháng năm hoa lửa không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn