Mùi khói bếp giữa rừng
Bác Nguyễn Văn Hùng, cựu chiến binh phường Hồng Bàng, kể rằng trong những ngày hành quân dài, thứ khiến bác nhớ nhất không phải là tiếng súng, mà là mùi khói bếp hiếm hoi giữa rừng. Đó là một buổi chiều muộn, đơn vị dừng chân sau nhiều ngày chỉ ăn lương khô. Một tổ hậu cần đã nhóm được bếp lửa nhỏ, nấu nồi cơm giữa rừng sâu. Khói bay lên mỏng manh, nhưng với những người lính lúc ấy, đó là dấu hiệu của sự sống. “Chỉ cần ngửi thấy mùi cơm thôi là đã thấy ấm lòng,” bác kể. Mọi người quây quần bê
Bác Nguyễn Văn Hùng, cựu chiến binh phường Hồng Bàng, kể rằng trong những ngày hành quân dài, thứ khiến bác nhớ nhất không phải là tiếng súng, mà là mùi khói bếp hiếm hoi giữa rừng.
Đó là một buổi chiều muộn, đơn vị dừng chân sau nhiều ngày chỉ ăn lương khô. Một tổ hậu cần đã nhóm được bếp lửa nhỏ, nấu nồi cơm giữa rừng sâu. Khói bay lên mỏng manh, nhưng với những người lính lúc ấy, đó là dấu hiệu của sự sống.
“Chỉ cần ngửi thấy mùi cơm thôi là đã thấy ấm lòng,” bác kể.
Mọi người quây quần bên nồi cơm, chờ từng phút. Không ai nói nhiều, chỉ lặng lẽ nhìn làn khói bay lên. Khi cơm chín, mỗi người được chia một bát nhỏ, ăn chậm rãi như sợ hết.
Nhưng niềm vui ngắn ngủi, chưa kịp ăn xong thì có lệnh di chuyển gấp. Nồi cơm phải bỏ lại. Bác ngoái nhìn làn khói đang tan dần mà lòng tiếc nuối.
Sau này, mỗi lần đi ngang qua những bếp lửa trong xóm nhỏ ở Hồng Bàng, bác lại nhớ về buổi chiều ấy. Mùi khói bếp giản dị, nhưng đã trở thành một phần ký ức không thể phai.



