Mùi khói bếp quê nhà
Mùi khói bếp quê nhà
Đơn vị của Thành đóng quân sâu trong rừng nhiều tháng liền. Những ngày mưa dầm, cơm vắt ướt lạnh, quần áo không kịp khô, ai cũng nhớ nhà da diết.
Một tối, anh nuôi kiếm được ít gạo mới và mấy củ khoai rừng. Khi bếp vừa đỏ lửa, mùi khói bay lên làm Thành đứng lặng rất lâu.
Đồng đội hỏi:
“Nhớ nhà à?”
Thành gật đầu rồi kể rằng mẹ anh mất sớm, từ nhỏ chỉ nhớ nhất những chiều đông ngồi bên bếp củi với bà nội. Bà thường nướng khoai rồi bảo:
“Có nghèo cũng phải sống tử tế nghe con.”
Đêm ấy, sau bữa cơm, Thành ngồi viết nhật ký thật lâu. Anh viết:
“Chỉ cần đất nước yên bình, được ngồi ăn bữa cơm có mùi khói bếp quê nhà cũng là hạnh phúc.”
Ít lâu sau, trong một trận chiến ác liệt, Thành đã mãi mãi nằm lại tuổi đôi mươi.
Nhiều năm sau hòa bình, người đồng đội cũ tìm về quê anh. Trong căn nhà nhỏ, bà nội Thành vẫn giữ cuốn nhật ký cũ đã úa màu thời gian. Bà bảo:
“Nó đi đánh giặc vì muốn sau này người ta được sống những ngày yên ổn…”



