Mùi Khói Bếp Quê Nhà
Trong căn hầm nhỏ giữa chiến trường Quảng Trị, Hạnh – nữ y tá tuổi đôi mươi – thường nhớ nhất mùi khói bếp quê nhà. Mỗi lần nấu cháo cho thương binh, cô lại nhớ mẹ đang nhóm lửa bên hiên, nhớ tiếng gà gáy sáng và những cánh đồng lúa chín.
Trạm quân y của Hạnh luôn chật kín người bị thương. Có hôm bom rơi sát cửa hầm, đất đá phủ kín mái tranh. Hạnh vẫn cúi mình băng bó cho từng chiến sĩ. Đôi tay cô gầy guộc nhưng chưa bao giờ run sợ.
Một đêm, đơn vị đưa đến một thương binh nặng tên Sơn. Anh mê man gọi tên mẹ trong cơn sốt. Hạnh thức trắng ba đêm chăm sóc. Cô kể cho anh nghe chuyện làng quê ven sông, chuyện mùa gặt thơm mùi rơm mới. Sơn dần tỉnh lại.
Ngày Sơn được chuyển tuyến sau, anh lặng lẽ đặt vào tay Hạnh một chiếc khăn tay cũ: “Mai này hòa bình, em nhớ về thăm quê anh.”
Chiến tranh qua đi, Hạnh trở về làng cũ. Một chiều đầu đông, cô tìm đến quê Sơn. Khói bếp bay lên từ những mái nhà yên bình. Giữa khoảng sân đầy nắng, cô bỗng thấy lòng mình nhẹ nhõm. Sau bao năm khói lửa, điều con người mong nhất vẫn là được trở về bên bếp lửa gia đình.



