MÙI KHÓI BẾP TRONG KÝ ỨC
MÙI KHÓI BẾP TRONG KÝ ỨC
Anh Đạo vốn là con trai út trong một gia đình đông anh em ở miền quê nghèo. Trước ngày nhập ngũ, mẹ anh thức suốt đêm nấu cho con trai bữa cơm cuối cùng.
Mùi khói bếp hôm ấy theo anh đi suốt những năm tháng chiến tranh.
Giữa rừng sâu, mỗi lần ngửi thấy mùi cơm mới nấu, anh lại nhớ nhà da diết.
Đơn vị của anh thường xuyên phải di chuyển nên hiếm khi có bữa ăn tử tế. Có hôm chỉ vài nắm cơm nguội chia nhau bên mép hầm.
Nhưng anh Đạo chưa bao giờ than phiền.
Một buổi tối, khi đơn vị vừa nhóm bếp nấu cơm thì máy bay địch xuất hiện.
Nếu khói bếp bốc cao, cả khu đóng quân sẽ bị phát hiện.
Không chần chừ, anh Đạo lao tới dập bếp và kéo những nồi cơm đang sôi xuống hầm đất.
Bom bắt đầu trút xuống khu rừng.
Khói bụi mù mịt.
Khi trận bom kết thúc, khu bếp gần như bị san phẳng.
Nhưng nhờ xử lý kịp thời, đơn vị đã an toàn.
Anh Đạo bị thương rất nặng sau trận bom ấy.
Trước lúc được đưa đi, anh vẫn cố hỏi:
“Cơm… còn đủ cho anh em không?”
Sau này, những người lính cũ mỗi lần nhớ lại đều nói rằng họ không bao giờ quên được mùi khói bếp giữa rừng năm ấy — mùi của tình đồng đội, của quê hương và của những người đã sống trọn vẹn giữa thời hoa lửa.



