Mùi Khói Bồ Kết Trên Cao Điểm 800
Mùi Khói Bồ Kết Trên Cao Điểm 800
Mùa xuân năm 1975, trong cái nắng khô rát của đại ngàn Tây Nguyên, Cao điểm 800 (Kon Tum) nằm trần trụi giữa những vạt rừng khộp bị đạn pháo cày xới nát vụn. Căn hầm chỉ huy dã chiến của Tiểu đội 3 – đơn vị nữ thông tin liên lạc – nằm chìm sâu dưới lòng đất đỏ quạch, xung quanh ngập tràn mùi khói đạn và không khí ngột ngạt của chiến dịch toàn diện đang đi vào giai đoạn quyết định.
Cúc, mươi chín tuổi, là tiểu đội trưởng. Hành trang của cô và ba nữ chiến sĩ trong hầm không chỉ có chiếc máy thu phát sóng 15W sờn gờ và những cuộn dây cáp đỏ, mà còn có một chiếc niêu đất nhỏ cùng vài quả bồ kết khô do Cúc mang từ quê nhà Vĩnh Phúc vào. Chiếc niêu đất ấy là "gia tài" quý nhất của bốn cô gái, bởi giữa chảo lửa tàn khốc, ước mơ lớn nhất của họ sau những ca trực căng thẳng đơn giản chỉ là được gội đầu cho sạch mùi khói đạn.
Trưa ngày 18 tháng 3, quân địch dốc toàn lực dội pháo bầy nhằm xóa sổ trạm thông tin trên Cao điểm 800 để cắt đứt liên lạc điều pháo của ta. Bom napalm và pháo kích trút xuống liên tục. Một quả bom phá dội ngay sát nóc hầm làm gãy sập cột ăng-ten chính, đất đá đổ xuống đè bẹp chiếc niêu đất nhỏ của Cúc, khói độc tản vào cay xè mắt mũi.
Tín hiệu sóng vô tuyến bị cắt đứt hoàn toàn. Trong tai nghe chỉ còn tiếng rè xè kéo dài lạnh ngắt.
– Ắng-ten gãy rồi chị Cúc ơi! Tọa độ pháo không phát đi được nữa! – Mai, cô gái nhỏ tuổi nhất, òa khóc giữa tiếng nổ chát chúa.
Cúc nhìn qua khe hầm. Ngoài kia, xe tăng địch đang nhích từng mét leo lên dốc. Không có tọa độ từ Cao điểm 800, dàn pháo mặt đất của ta phía sau sẽ không thể chi viện kịp thời cho cánh quân phía dưới.
– Nín đi Mai! Chuẩn bị máy, chị ra dựng lại ăng-ten! – Cúc thét lớn.
Cúc vơ lấy đoạn dây thép dự phòng, lau vội vệt máu xước trên má rồi lao ra khỏi hầm. Mưa pháo vẫn quét cày xới trên mặt đất. Cô bò trườn qua những hố bom còn bốc khói nghi ngút, tiến về mỏm đá cao nhất nơi chiếc cột ăng-ten sắt đang nằm ngổn ngang. Một mảnh pháo văng tới chém rách mạn sườn Cúc, máu chảy đầm đìa ngấm đen vạt áo lính.
Nén cơn đau xé ruột, Cúc dùng hết sức bình sinh nâng thanh sắt nặng trịch đứng thẳng dậy. Không có chân đế cố định, cô dùng chính vai trái gác chặt lấy cột sắt, tay phải dùng dây thép quấn chặt thân ăng-ten vào một gốc cây khộp cháy dở.
– Mai ơi! Phát sóng! Tọa độ 55-02! – Cúc gào lên giữa tiếng gầm rít của máy bay.
Dưới hầm, Mai bấm nút phát. Tín hiệu vô tuyến mượt mà vượt qua ngọn sóng không trung. Chỉ hai phút sau, dàn pháo cao xạ và pháo binh ta dội lửa giội thẳng xuống đội hình xe tăng địch ở chân dốc, bẻ gãy đợt tấn công nguy hiểm.
Khi trận đánh khép lại, đồng đội lao ra cõng Cúc vào hầm. Vết thương của cô đã được băng bó cấp tốc, mắt Cúc lờ đờ vì mất máu nhưng cô vẫn mỉm cười nhẹ khi nhìn thấy chiếc túi vải dắt vài quả bồ kết khô bị gạt sang một góc hầm.
Sáng hôm sau, trận địa tạm dừng tiếng pháo. Giữa khoảnh đất đỏ ngập mảnh đạn, các cô gái đun một ca nước nhỏ với quả bồ kết còn sót lại. Mùi thơm nồng nàn, dịu nhẹ của bồ kết quyện vào làn khói mỏng vút lên giữa rừng khộp cháy – một mùi hương của quê hương, của sự sống kiên cường đã chiến thắng hoàn toàn mùi khói đạn tàn khốc của chiến tranh.



