MÙI KHÓI ĐÈN DẦU
MÙI KHÓI ĐÈN DẦU
Đêm ở chiến trường rất tối.
Trong căn hầm nhỏ cạnh sườn núi, anh Thái thường thắp chiếc đèn dầu bé xíu mỗi khi cần vá áo hay viết thư.
Mùi khói đèn dầu ám vào vách đất, vào quần áo và cả những trang thư gửi về quê nhà.
Đồng đội thường ngồi quanh ánh đèn ấy để nghe anh đọc thư mẹ gửi.
Có hôm thư chỉ viết vài dòng ngắn ngủi:
“Ở nhà mọi người vẫn khỏe, con giữ gìn sức khỏe.”
Vậy mà ai nghe cũng thấy cay cay nơi sống mũi.
Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị bị pháo kích dữ dội.
Một chiến sĩ trẻ bị thương nằm lại ngoài giao thông hào.
Anh Thái cầm đèn lao ra tìm đồng đội giữa màn mưa lạnh và khói bụi.
Người lính ấy được cứu sống.
Sau chiến tranh, mùi khói đèn dầu vẫn khiến nhiều người nhớ tới những đêm rừng của thời hoa lửa.


