MÙI KHÓI LÁ KHÔ TRONG ĐÊM LẠNH
MÙI KHÓI LÁ KHÔ TRONG ĐÊM LẠNH
Đêm Trường Sơn lạnh đến buốt người.
Sau chặng hành quân dài, đơn vị anh Tâm dừng chân bên một khoảng rừng thấp đầy lá khô.
Anh Tâm gom từng nhánh củi nhỏ rồi đốt lên một đống lửa vừa đủ sưởi ấm.
Mùi lá khô cháy âm ỉ lan giữa màn sương đêm.
Mọi người ngồi quanh đống lửa, chuyền tay nhau từng ca nước nóng hiếm hoi.
Anh Tâm kể chuyện quê mình có những đêm mùa đông cả nhà quây quần bên bếp củi.
Tiếng cười khe khẽ vang lên giữa rừng sâu lạnh giá.
Một chiến sĩ trẻ nói:
“Ước gì chiến tranh sớm hết để được về nhà.”
Anh Tâm im lặng nhìn ngọn lửa rất lâu rồi khẽ gật đầu.
Rạng sáng hôm sau, đơn vị nhận lệnh di chuyển gấp vì địch đang càn vào khu vực đóng quân.
Trong lúc hỗ trợ thương binh rút lui khỏi cánh rừng, anh Tâm bị thương nặng.
Nhiều năm sau, những người lính năm ấy vẫn nhớ mùi khói lá khô trong đêm lạnh của thời hoa lửa.



