Mùi Khói Rơm
Mùi Khói Rơm
Mỗi độ cuối thu, khi người dân đốt rơm sau mùa gặt, ông Lâm lại đứng lặng rất lâu bên cánh đồng.
Mùi khói rơm khiến ông nhớ đến tuổi trẻ.
Nhớ những buổi tối hành quân ngang qua làng quê.
Nhớ ánh lửa bập bùng từ những bếp nấu cơm.
Nhớ mẹ đang hong lúa ngoài sân.
Trong chiến tranh, có những đêm nằm giữa rừng sâu, ông thèm được ngửi một lần mùi khói rơm quê nhà.
Chỉ một mùi hương thôi cũng đủ làm sống dậy cả một vùng ký ức.
Bây giờ chiến tranh đã lùi xa.
Nhưng mỗi khi gió mang theo mùi khói rơm, ông vẫn thấy mình như trở lại những năm tháng tuổi đôi mươi.



