Mùi Khói Rơm Đêm Trú Quân
Mùi Khói Rơm Đêm Trú Quân
Đơn vị của chị Mai, một nữ du kích trẻ, thường trú chân vào sân nhà dân mỗi khi hành quân qua bản. Một lần, họ gặp một gia đình nghèo chỉ có vài ôm rơm khô. Người mẹ già trong nhà liền nhóm bếp, hong rơm cho bộ đội làm chỗ ngủ.
Đêm ấy, chị Mai nằm trên lớp rơm thơm mùi khói, nghe gió lùa qua khe vách và tiếng ru em bé trong nhà. Chị thầm nghĩ: “Có những điều giản dị như thế này đã giúp chúng ta đi được tới cuối cuộc kháng chiến.”
Nhiều năm sau, chị vẫn kể lại câu chuyện đó để nhắc mình nhớ về những tấm lòng lặng lẽ mà kiên cường nơi hậu phương



