Cựu chiến binh

MÙI KHÓI SÚNG ÁM VÀO KÝ ỨC

Câu chuyện xoay quanh mùi khói súng – một giác quan đặc biệt lưu giữ ký ức chiến tranh, theo người lính suốt cả cuộc đời, dù chiến tranh đã lùi xa.

Hưng Yên01/01/2026Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của tôi về chiến tranh, không chỉ có hình ảnh hay âm thanh, mà còn có một thứ rất rõ ràng: mùi khói súng. Đó là mùi mà dù đã nhiều năm trôi qua, tôi vẫn có thể nhận ra ngay lập tức.

Mùi khói súng trong chiến tranh không giống bất kỳ mùi nào khác. Nó hăng, nồng, ngai ngái, pha lẫn mùi đất cháy, mùi kim loại nóng và mùi mồ hôi của con người trong căng thẳng tột độ. Có những lúc, mùi ấy bám chặt vào quần áo, vào tóc, vào da thịt, đến mức tôi có cảm giác nó ngấm vào tận bên trong cơ thể mình.

Mỗi trận đánh kết thúc, khi khói bom còn chưa tan, mùi khói súng vẫn lơ lửng trong không khí. Chúng tôi hít thở trong thứ mùi ấy, ăn trong thứ mùi ấy, ngủ cũng trong thứ mùi ấy. Ban đầu, tôi còn thấy khó chịu, buồn nôn. Nhưng dần dần, mùi khói súng trở thành một phần của cuộc sống nơi chiến trường.

Có một lần, sau trận đánh ác liệt, tôi ngồi tựa lưng vào gốc cây, thở dốc. Xung quanh là khói bụi mù mịt. Tôi chợt nhận ra, dù mệt mỏi và đau đớn, mình vẫn còn sống. Mùi khói súng khi ấy vừa đáng sợ, vừa như một dấu hiệu rằng tôi đã vượt qua thêm một lần nữa.

Chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê. Những ngày đầu, mỗi khi ngửi thấy mùi khói đốt rơm ngoài đồng, tôi lại giật mình. Trong khoảnh khắc, tôi tưởng mình đang trở lại chiến trường. Tim đập nhanh, người căng cứng. Phải một lúc sau tôi mới nhận ra mình đang ở nhà.

Nhiều năm sau nữa, mùi khói súng vẫn thỉnh thoảng trở về trong ký ức tôi. Nó không còn làm tôi hoảng loạn như trước, nhưng đủ để nhắc tôi nhớ về những ngày tháng đã qua. Mỗi lần như vậy, tôi lại nghĩ đến đồng đội đã ngã xuống, nghĩ đến những người không bao giờ có cơ hội hít thở bầu không khí hòa bình.

Mùi khói súng ám vào ký ức tôi không phải để khiến tôi đau khổ, mà để nhắc tôi trân trọng hiện tại. Nó là lời nhắc nhở thầm lặng rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng bao nhiêu hy sinh. Và tôi biết, mình sẽ mang mùi khói ấy theo suốt cuộc đời, như một phần không thể tách rời của ký ức thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn