MÙI KHÓI THUỐC LÀO
MÙI KHÓI THUỐC LÀO
Trong đơn vị anh Tư là người lớn tuổi nhất.
Mỗi tối sau giờ gác, anh thường ngồi bên bếp lửa rít một hơi thuốc lào bằng chiếc điếu cày nhỏ mang từ quê ra.
Mùi khói thuốc lào cay nồng lan giữa căn hầm đất khiến nhiều người nhớ quê da diết.
Anh Tư hay kể chuyện làng quê ven sông, nơi chiều chiều đàn trẻ chăn trâu chạy đầy triền đê.
Có hôm cả tiểu đội ngồi nghe đến khuya mà quên cả lạnh.
Một chiến sĩ trẻ từng nói:
“Nghe anh kể thấy như sắp được về nhà.”
Một đêm cuối năm, đơn vị đang hành quân qua triền núi thì pháo địch bất ngờ dội xuống.
Một thương binh bị mắc lại bên mép dốc.
Anh Tư lao tới kéo đồng đội vào giao thông hào giữa làn khói bụi.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, mỗi lần ngửi thấy mùi thuốc lào bên bếp lửa, ông lại nhớ tới người đồng đội già của thời hoa lửa.


